Nhà chiến lược Lưu Á Châu viết lời tựa “Cuộc cạnh tranh thế kỷ giữa Trung – Mỹ mở ra thời đại mới trong lịch sử thế giới”.
Mở đầu sách, là những chương “Nhất thế giới là giấc mơ trăm năm của TQ”;
“Đọ sức thế kỷ: Giành ngôi quốc gia quán quân”.
Tác giả nhìn nhận cạnh
tranh toàn cầu như là cuộc cạnh tranh giữa các nền văn minh. Từ đó, ông
nêu ra những ưu thế có tính chiến lược mà TQ phải nắm lấy để có thể
thuyết phục thế giới tôn vinh mình là ngọn cờ thời đại:
“Trong thời đại
toàn cầu hóa, TQ trỗi dậy, giương cao ngọn cờ hòa bình, phát triển, hợp
tác, xây dựng thế giới hài hòa, làm cho các giá trị TQ đi ra thế
giới”.
“Xây dựng thế giới dân chủ, không có bá quyền là nội dung quan
trọng của giá trị quan chủ yếu của TQ, có sức hấp dẫn lớn để vẫy gọi và
dẫn dắt thế giới”.
Văn hóa Trung Quốc là văn hóa bảo vệ lục
địa kiểu phòng ngự chứ không giành quyền trên biển kiểu tấn công của
phương Tây.
Tác giả cho rằng lịch sử cận đại đã từng chứng kiến các nước
lớn trỗi dậy có đặc điểm chung là “Trỗi dậy về quyền trên biển”, “Trỗi
dậy bành trướng”, “Trỗi dậy thực dân” và “Trỗi dậy chiến tranh”. Đó là
những hành động theo luật rừng!
Đặc biệt, cuối sách “Giấc mơ TQ”, tác giả dành một chương “Kêu gọi
Thuyết Trung Quốc sụp đổ”! Nếu xử lý không đúng thì “nước lớn trỗi dậy
cách nước lớn sụp đổ chỉ có một bước”.
Theo tác giả,
“Hiện nay, chênh
lệch giàu nghèo ở TQ quá lớn, số lượng người có kỹ năng thì ít, lại
thiếu đất cho sáng kiến nảy nở, do đó trong cạnh tranh sau này sẽ ở vào
phía bất lợi.
Nền kinh tế không có sáng kiến, không có giá trị phụ gia,
một khi đã suy sụp thì khó duy trì trật tự xã hội cơ bản.
TQ đang có
những tiêu cực vào bậc nhất thế giới".
Theo “Tư liệu báo chí” số 10, của Báo
Giải Phóng Quân năm 2009 :
Trung Quốc có số quan tham cao nhất thế giới;
số lượng quan lại đông nhất thế giới; giá thành việc hành chính cao
nhất thế giới; chi phí công quỹ nhiều nhất thế giới; số người chết vì
các loại tai nạn cao nhất thế giới; số vụ dối trá, lừa gạt, làm hàng
giả, hàng nhái đứng đầu thế giới”.
Tác giả nhận định, TQ phải giải quyết được 3 mâu thuẫn lớn:
Thứ nhất là
mâu thuẫn với thiên nhiên: “TQ đang ăn hết cả thế giới và gây tai họa
môi trường toàn cầu”.
Thứ hai là mâu thuẫn giữa người với người: Tình
trạng căng thẳng giữa người giàu với người nghèo ngày càng tăng;
thứ ba
là mâu thuẫn với thế giới: Trung Quốc đang bị toàn thế giới xem là một
nước không có dân chủ, chưa có kinh tế thị trường, đang đe dọa khu vực
và toàn cầu.
Rất tiếc, các nội dung có tính chiến lược để thực hiện “Giấc mơ TQ” đã
chưa được Trung Quốc tiếp thu một cách nghiêm túc.
Chỉ riêng trong quan
hệ với nước láng giềng VN, họ vừa thực thi một loạt hành động để “giành
quyền trên biển”:
Mời thầu khai thác dầu trên thềm lục địa VN; lập thành
phố Tam Sa và đồn binh trên quần đảo của VN; xua hàng vạn tàu cá xông
vào biển Đông; liên tục khiêu khích Ấn Độ, Nhật Bản, Philippines...
Hằng
ngày báo chí Trung Quốc kích động thù hằn dân tộc, đe dọa dùng vũ lực
đánh chiếm VN, gây chia rẽ các nước ASEAN, khiêu khích Mỹ.
Có lẽ nhiều người đều mong muốn một Trung Quốc lớn mạnh, phồn vinh chứ
không mong một TQ sụp đổ.
Tuy nhiên, sự trỗi dậy và lớn mạnh đó phải dựa
vào chính ưu thế nội tại của TQ trên tinh thần dân chủ, tôn trọng hòa
bình, không bá quyền và được thế giới tôn trọng.
Tống Văn Công