Một
điều khiến cánh báo chí Việt Nam bất ngờ là dịch vụ Internet ở những nước đoàn
đến thăm và làm việc rất hạn chế, không thuận tiện như ở Việt Nam.
Hơn nữa, giá
cước dịch vụ của các nước bạn đều cao hơn ta rất nhiều.
Nếu như ở Việt Nam, bạn có thể vào các cửa hàng dịch vụ tư nhân, với vài ba
ngàn đồng là đã “lướt web” thoải mái cả giờ đồng hồ.
Và hiện nay, ở tất cả các
khách sạn lớn nhỏ, các nhà nghỉ tư nhân khắp trong nam, ngoài bắc; thậm chí nơi
biên giới, hải đảo đều có dịch vụ Internet phục vụ qua hệ thống Wifi miễn phí
hoặc qua USB 3G. Nhiều người có nhu cầu truy cập mạng một lúc cũng là điều đơn
giản.
Vậy mà “bên Tây”, bạn không có được điều kiện ưu việt đó.
Mặc dù là đoàn khách cấp cao, ở khách sạn 3-4 sao nhưng không phải bạn muốn
dùng Internet lúc nào cũng được.
Bay từ Việt Nam sang Hung-ga-ri, đoàn đại biểu
của ta phải dừng chân ở 2 nước Pakixtan và Thổ Nhĩ Kỳ.
Ngồi ở phòng chờ sân
bay, nhiều người lấy laptop ra mở, cứ nghĩ là sẽ có Wifi. Nhưng không, ai cũng
thấy tiếc khoảng thời gian dài ngồi rỗi mà không được truy cập mạng.
Nhất là ở
Thổ Nhĩ Kỳ, khi máy bay của đoàn Việt Nam bị trục trặc, gần trăm người phải
ngồi đợi ở nhà ga sân bay mất 7 giờ đồng hồ, chỉ có một chiếc tivi để giải trí.
Mấy ngày ở Ru-ma-ni, cả khách sạn chỉ bố trí có 2 máy tính để bàn đặt ở phòng
lễ tân tầng 1. Ai có nhu cầu sử dụng Internet thì xếp hàng chờ đến lượt.
Mấy
anh em phóng viên chúng tôi viết xong bài, phải copy vào USB rồi xuống tầng 1
để gửi về nước. Trong lúc đang thao tác gửi bài qua email thì có mấy người nước
ngoài đứng đợi. Họ tỏ ý sốt ruột và cứ đứng kèm ngay bên cạnh chờ đến lượt họ
truy cập.
Hôm ở Bun-ga-ri, khi chúng tôi vào phòng nghỉ thì thấy có đầu dây Internet để
trên bàn kèm theo mảnh giấy ghi Free internet.
Đã thấy yên tâm nhưng khi cắm
dây vào laptop thì chẳng có tín hiệu gì. Lại phải chạy xuống lễ tân đăng ký mới
được họ mở mạng cho sử dụng.
Mà không phải lúc nào cũng “thông đồng bén giọt”.
Vẫn có trục trặc mất tín hiệu thường xuyên.
Thế là chỉ còn cách xuống phòng lễ
tân dùng máy dịch vụ công cộng mới có thể gửi email và gọi điện thoại về nước.
Vì ở đó mới có nhân viên trực tiếp xử lý kịp thời.
Ở châu Âu, múi giờ lệch với Việt Nam 4-5 tiếng, hết giờ làm việc buổi chiều ở
nước bạn thì đã là 9-10 giờ tối ở Việt Nam.
Nếu không viết kịp tin, bài gửi về trước
nửa đêm thì không phản ánh được hoạt động của đoàn trong số báo ra hôm sau.
Các
phóng viên quay phim và chụp ảnh lại càng bị thúc bách hơn về thời gian bởi
đường truyền chậm.
Trước tình trạng dịch vụ viễn thông như thế, anh em có hôm
quên ăn, quên ngủ để lo hoàn thành công việc.
Về giá cả thì mỗi người gửi một bài và gọi một cuộc điện thoại về tòa soạn là
hết 10-15 USD. Ai cẩn thận gửi và gọi điện 2 lần thì nhân đôi.
Vì thấy mạng của
họ dấu hiệu trục trặc nên phóng viên nào cũng phải thận trọng gọi về nước xem
tòa soạn mình đã nhận được đầy đủ tin, bài, ảnh chưa.
Tôi nhớ hôm ở Hung-ga-ri, ai cũng chỉ mang theo USD nhưng ở đó không nhận thanh
toán tiền đô la mà chỉ lấy Euro hoặc tiền của nước sở tại. Muốn đổi tiền thì
phải đến ngân hàng hoặc siêu thị.
Nhưng khi xử lý xong tin bài thì đã vào buổi
tối, ngân hàng và siêu thị đều đóng cửa. Sáng hôm sau lại phải ra sân bay sớm.
Mấy anh em phóng viên cứ lúng túng về khoản tiền thanh toán dịch vụ cước viễn
thông tại quầy lễ tân.
Rất may có anh Nguyễn Đặng Liên (bố Việt Nam, mẹ
Hung-ga-ri) sinh sống và làm việc tại Hung, đi phiên dịch cho đoàn đến trình
bày với nhân viên khách sạn một lát thì họ thông cảm, không lấy tiền dịch vụ
viễn thông của đoàn.
Những ngày cuối, chúng tôi còn qua miền bắc và miền nam nước Pháp cũng thế,
muốn sử dụng internet đều phải qua lễ tân đăng ký mới vào được mạng để làm
việc.
Vì vậy, có đi ra nước ngoài mới thấy dịch vụ viễn thông ở Việt Nam ta phổ
biến và thuận lợi nhiều lần.
Bây giờ, các ông bà nông dân cũng biết dùng điện
thoại quay Video clip rồi tải lên mạng một cách dễ dàng. Và qua điện thoại, ai
cũng có thể truy cập Internet, trao đổi thông tin với nhau mà không cần những
thủ tục đăng ký rườm rà. Đi công tác hay đi du lịch xa nhà, ở đâu chúng ta cũng
dễ dàng liên lạc và làm việc với nhau qua mạng.
Dịch vụ viễn thông của ta đi tắt, đón đầu,
thật là ưu việt!